Kệ tắm trở thành một khoảng sắp đặt.
Một bình chiết, một khay gốm và một tấm thảm mềm có thể khiến phòng tắm không chỉ là nơi cất đồ, mà trở thành một bề mặt có nhịp.
Một câu chuyện thị giác xoay quanh bình chiết, khay gốm, thảm phòng tắm và cốc men hỏa biến. Trọng tâm nằm ở chất liệu, vị trí đặt và cách vài món nhỏ có thể làm không gian bớt ngẫu nhiên.



Một bình chiết, một khay gốm và một tấm thảm mềm có thể khiến phòng tắm không chỉ là nơi cất đồ, mà trở thành một bề mặt có nhịp.

Một bình chiết gốm có thể làm gọn chiếc kệ và vẫn giữ trọng lượng thị giác của một vật thể đẹp.

Khay gốm có bề mặt rõ nét giữ xà phòng và món nhỏ gọn lại mà không làm chiếc kệ bị bận.

Thảm không chỉ là nền. Nó là lớp dịu để bề mặt gốm nổi lên.



Khung cảnh đầu giữ cảm giác ấm, sạch và đủ tĩnh để bề mặt hiện ra.
Vật thể xoay, bóng chạy trên men và bố cục vẫn giữ sự chỉn chu.
Chiếc cốc mang vẻ không đều giàu nghệ thuật mà không phá bảng màu yên của Maison.
Cốc có thể dùng cho trà hoặc nước, nhưng cũng có thể nằm trên bàn làm việc, kệ sách, bàn trà, văn phòng hoặc góc đầu giường như một dấu men nhỏ trong không gian.

Không cần màu chói khi bề mặt, trọng lượng và bóng đổ được phép lên tiếng.

Khay, bình chiết và cốc có thể chung một nhịp wabi-sabi mà không cần thành bộ cứng.

Một tấm thảm trung tính hạ độ tương phản và làm các vật thể gốm có điểm tựa.
Bình chiết, khay gốm, thảm phòng tắm và cốc men hỏa biến cùng tạo nên một nhịp đặt để có chất liệu và khoảng thở.